Dương phụ hành (Cao Bá Quát) – Tác giả, Tác phẩm, Phân tích

“Dương phụ hành” (Bài hành về người thiếu phụ phương Tây) là một trong những bài thơ đặc sắc của Cao Bá Quát, được sáng tác trong chuyến đi công cán vùng Hạ Châu năm 1844. Bài thơ nằm trong chương trình Ngữ văn lớp 11, mang đến cho người đọc hình ảnh đẹp đẽ về người thiếu phụ phương Tây cùng cuộc sống hạnh phúc bên chồng, đồng thời bộc lộ nỗi lòng ly biệt của nhà thơ nơi đất khách quê người.

Điều đặc biệt của bài thơ nằm ở cái nhìn cởi mở, nhân văn của một nhà Nho phương Đông khi tiếp xúc với văn hóa phương Tây. Thay vì kỳ thị hay phê phán sự khác biệt, Cao Bá Quát đã thể hiện thái độ tôn trọng, trân trọng vẻ đẹp và hạnh phúc của con người, bất kể họ đến từ nền văn hóa nào.

I. TÌM HIỂU CHUNG

1. Tác giả Cao Bá Quát

a. Tiểu sử

Cao Bá Quát (1808 – 1855) quê ở huyện Gia Lâm, nay thuộc thành phố Hà Nội. Ông nổi tiếng học rộng, tài cao, được người đời mệnh danh là “Thánh Quát” với tài văn hay chữ tốt. Năm 1831, ông đỗ cử nhân sớm nhưng lại rất lận đận trên con đường làm quan.

Cao Bá Quát (1808 - 1855)
Cao Bá Quát (1808 – 1855)

b. Cuộc đời đầy biến động

Cuộc đời Cao Bá Quát trải qua nhiều thăng trầm, biến cố. Năm 1841, khi làm Sơ khảo trường thi Thừa Thiên, ông vi phạm quy định nghiêm ngặt của việc chấm bài nên bị khép tội chết. Sau đó, ông được giảm án và cho theo phục dịch phái bộ đi công cán một số nước vùng Hạ Châu (Indonesia, Malaysia…) để chuộc tội.

Chuyến đi này đã tác động lớn đến nhận thức, tư tưởng của Cao Bá Quát. Được tiếp xúc với nền văn minh khác, với những màu sắc mới của cuộc sống nơi xứ lạ phương xa, ông đã có những thay đổi sâu sắc trong cách nhìn nhận về thế giới và con người.

Năm 1852, Cao Bá Quát phải rời kinh đô, nhận chức Giáo thụ phủ Quốc Oai, Sơn Tây. Năm 1854, với khí phách ngang tàng và tinh thần bất khuất, ông tham gia lãnh đạo phong trào nông dân khởi nghĩa ở Mỹ Lương chống lại triều đình nhà Nguyễn. Ông tử trận trong cuộc khởi nghĩa này, và triều đình đã ra lệnh “tru di tam tộc” với dòng họ Cao.

c. Khí phách và tính cách

Cao Bá Quát là người có khí phách ngang tàng, phóng túng, không chịu cúi đầu trước cường quyền. Câu nói nổi tiếng của ông “Nhất sinh đê thủ bái hoa mai” (Cả đời chỉ cúi đầu trước hoa mai) đã trở thành biểu tượng cho nhân cách thanh cao, bất khuất của một nhà Nho chân chính.

d. Sự nghiệp văn chương

Cao Bá Quát sáng tác bằng cả chữ Hán và chữ Nôm. Sau bản án thảm khốc với dòng họ Cao, tác phẩm của ông bị tiêu hủy, cấm đoán. Tuy nhiên, đến nay vẫn còn lại 1.327 bài thơ chữ Hán và hơn 20 tác phẩm viết bằng chữ Nôm bao gồm phú, hát nói, truyện…

Thơ văn Cao Bá Quát rất phong phú về đề tài và thể loại. Nội dung thể hiện tình cảm thiết tha gắn bó với gia đình, quê hương, đồng cảm sâu sắc với những thân phận cùng khổ trong xã hội. Đặc biệt, ông mang đến cái nhìn nhân văn và tinh thần dân chủ của một nghệ sĩ có tâm hồn rộng mở, phóng khoáng, sẵn sàng đón nhận và trân trọng những nét đẹp mới mẻ, xa lạ với truyền thống.

2. Tác phẩm “Dương phụ hành”

a. Hoàn cảnh sáng tác

Bài thơ “Dương phụ hành” được Cao Bá Quát sáng tác năm 1844, trong chuyến xuất dương hiệu lực (đi công cán vùng Hạ Châu để chuộc tội). Đây là giai đoạn đặc biệt trong cuộc đời nhà thơ, khi ông có cơ hội tiếp xúc với nền văn minh phương Tây, được chứng kiến những điều mới mẻ, khác biệt so với văn hóa truyền thống phương Đông.

b. Thể loại

Bài thơ được viết theo thể hành, một hình thức thông dụng của thơ cổ thể. Thể hành có đặc điểm tự do về số câu, vần và nhịp, thường được sử dụng để kể chuyện, tả cảnh và bộc lộ cảm xúc. Sự linh hoạt của thể loại này cho phép tác giả vừa kể lại câu chuyện về người thiếu phụ phương Tây, vừa bày tỏ tâm trạng của mình.

c. Nhan đề

“Dương phụ hành” có nghĩa là “Bài hành về người thiếu phụ phương Tây”. Trong đó, “Tây dương” vốn có nghĩa là biển hoặc đại dương ở phía Tây, được dùng để chỉ phương Tây và người phương Tây. Nhan đề cho thấy đối tượng trung tâm của bài thơ là hình ảnh người thiếu phụ đến từ xứ sở phương Tây xa xôi.

d. Bố cục

Bài thơ gồm 8 câu, được chia thành hai phần:

  • Bảy câu đầu: Miêu tả hình ảnh người thiếu phụ phương Tây với vẻ đẹp sang trọng và cuộc sống hạnh phúc bên chồng.
  • Câu kết (câu 8): Bộc lộ tâm trạng của nhà thơ – nỗi buồn ly biệt của người phương Nam nơi đất khách.

e. So sánh bản phiên âm và bản dịch thơ

Khi đối chiếu bản phiên âm với bản dịch thơ, có thể nhận thấy một số điểm khác biệt quan trọng:

Thứ nhất, cụm từ “y như tuyết” trong bản phiên âm (áo trắng như tuyết) được dịch thành “áo trắng phau”. Bản gốc không chỉ nói về màu sắc của áo mà còn gợi lên vẻ đẹp thanh khiết, tinh khôi, thể hiện cái nhìn thiện cảm của tác giả. Trong khi đó, bản dịch chỉ đơn thuần miêu tả màu sắc.

Thứ hai, từ “phiên thân” trong bản phiên âm (nghiêng mình) được dịch thành “uốn éo”. Bản gốc gợi tả vẻ nũng nịu, duyên dáng của người thiếu phụ khi đòi chồng nâng đỡ. Còn bản dịch chỉ miêu tả tư thế, đánh mất đi nét biểu cảm tinh tế mà tác giả muốn truyền tải.

Qua sự so sánh này, có thể thấy bản phiên âm thể hiện rõ hơn cái nhìn thiện cảm, trân trọng của Cao Bá Quát đối với vẻ đẹp của người thiếu phụ phương Tây.

II. PHÂN TÍCH NỘI DUNG

1. Hình tượng người thiếu phụ phương Tây (bảy câu đầu)

a. Yếu tố tự sự trong bài thơ

Bảy câu đầu của bài thơ kể lại câu chuyện về người thiếu phụ phương Tây thông qua các yếu tố tự sự được xây dựng tinh tế.

Về thời gian, câu chuyện diễn ra vào đêm trăng sáng, được thể hiện qua cụm từ “toạ minh nguyệt” (ngồi dưới trăng sáng). Ánh trăng tạo nên không gian thơ mộng, lãng mạn, làm nền cho hình ảnh người thiếu phụ hiện lên càng thêm đẹp đẽ.

Về không gian, đó là trên biển, trên thuyền giữa đêm khuya. Không gian rộng lớn, mênh mông của biển cả đối lập với hình ảnh ấm áp, gần gũi của đôi vợ chồng thiếu phụ.

Về sự việc, nhà thơ kể lại câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động: người thiếu phụ phương Tây đang hạnh phúc bên chồng trong đêm trăng trên biển.

b. Hình ảnh người thiếu phụ phương Tây

Hình ảnh người thiếu phụ phương Tây được Cao Bá Quát miêu tả qua hai phương diện chính: trang phục và cử chỉ, điệu bộ.

Về trang phục:

Câu thơ mở đầu “Tây dương thiếu phụ y như tuyết” (Người thiếu phụ Tây dương áo trắng như tuyết) đã giới thiệu vẻ đẹp của người thiếu phụ qua hình ảnh chiếc áo trắng tinh khôi. Màu áo trắng như tuyết không chỉ gợi sự sang trọng, quý phái mà còn toát lên vẻ đẹp thanh khiết, thuần khiết. Hình ảnh này hòa quyện với ánh trăng sáng, tạo nên bức tranh đẹp đẽ, thơ mộng.

Về cử chỉ, điệu bộ:

Người thiếu phụ được miêu tả qua một chuỗi cử chỉ, hành động đầy duyên dáng:

“Độc bằng lang kiên toạ minh nguyệt” (Tựa vai chồng ngồi dưới bóng trăng thanh) – Hành động tựa vai chồng thể hiện sự thân mật, tin cậy, gần gũi giữa hai vợ chồng.

“Bả duệ nâm nâm hướng lang thuyết” (Kéo áo nói rì rầm với chồng) – Cử chỉ kéo áo chồng, nói nhỏ rì rầm gợi lên vẻ nũng nịu, duyên dáng, đáng yêu của người phụ nữ.

“Nhất uyển đề hồ thủ lẫn trì” (Một cốc sữa hững hờ trên tay) – Chi tiết cốc sữa cầm hững hờ cho thấy cuộc sống nhàn nhã, được chăm sóc, không phải lo toan vất vả.

“Phiên thân cánh sảnh lang phù khởi” (Vươn mình đòi chồng nâng đỡ dậy) – Hành động nghiêng mình, vươn mình đòi chồng nâng đỡ thể hiện sự được chiều chuộng, yêu thương hết mực.

Nhận xét về vẻ đẹp và cuộc sống của người thiếu phụ:

Qua những chi tiết miêu tả, hình ảnh người thiếu phụ phương Tây hiện lên với vẻ đẹp sang trọng, trẻ trung, duyên dáng. Đặc biệt, cuộc sống của nàng thật đầm ấm, hạnh phúc bên người chồng yêu thương, chiều chuộng.

Điều đáng chú ý là trong thơ trung đại, hình ảnh giai nhân thường gắn liền với số phận bạc mệnh, đau khổ (giai nhân – mệnh bạc). Tuy nhiên, Cao Bá Quát đã đi ngược lại quan niệm này khi miêu tả người thiếu phụ phương Tây gắn với hạnh phúc, sum họp. Đây là một cái nhìn mới mẻ, tiến bộ của nhà thơ.

c. Điểm nhìn và cảm xúc của tác giả

Hình tượng người thiếu phụ phương Tây trong bài thơ được tái hiện qua hai điểm nhìn đặc biệt: điểm nhìn của một nhà Nho và điểm nhìn của một nhà thơ phương Đông.

Điểm nhìn của nhà Nho:

Theo quan niệm Nho giáo truyền thống, người phụ nữ phải tuân theo “tam tòng tứ đức”, giữ vai trò nâng khăn sửa túi, chăm sóc chồng con, luôn lễ phép, khiêm nhường, kín đáo trong cách thể hiện tình cảm.

Thế nhưng, hình ảnh người thiếu phụ phương Tây trong bài thơ hoàn toàn khác biệt, thậm chí tương phản với quan niệm đó. Nàng tựa vai chồng thay vì đứng hầu, nũng nịu đòi chồng nâng đỡ thay vì phục vụ chồng, thể hiện tình cảm công khai thay vì kín đáo, e dè.

Điều đáng quý là Cao Bá Quát không hề kỳ thị hay phê phán những điều khác biệt ấy. Ngược lại, ông thể hiện thái độ khách quan, tôn trọng, ngạc nhiên trước những điều mới mẻ, xa lạ với văn hóa truyền thống phương Đông. Đây là biểu hiện của một tâm hồn rộng mở, sẵn sàng tiếp nhận cái khác, cái mới.

Điểm nhìn của nhà thơ:

Với tư cách một nhà thơ, Cao Bá Quát đã xây dựng sự tương phản tinh tế trong bài thơ: thời tiết lạnh giá của đêm biển (“dạ hàn” – đêm lạnh, “hải phong xuy” – gió biển thổi) đối lập với vẻ đẹp ấm áp, cuộc sống yêu thương của người thiếu phụ bên chồng.

Qua điểm nhìn này, tác giả bộc lộ sự đồng cảm, trân trọng đối với vẻ đẹp của con người và cuộc sống hạnh phúc gia đình. Ông không chỉ quan sát mà còn rung động trước hình ảnh đẹp đẽ ấy.

Từ hai điểm nhìn trên, có thể thấy Cao Bá Quát có quan niệm tiến bộ, hiện đại và sâu sắc về cuộc sống cũng như văn chương. Ông đã vượt qua những giới hạn của tư tưởng Nho giáo đương thời để đón nhận và trân trọng vẻ đẹp của con người, bất kể họ đến từ nền văn hóa nào.

2. Tâm trạng nhân vật trữ tình (câu kết)

Câu thơ kết thúc bài thơ: “Khởi thức Nam nhân hữu biệt li” (Há biết người Nam có cảnh biệt li) là sự bộc lộ trực tiếp tâm trạng của nhân vật trữ tình, tạo nên bước ngoặt cảm xúc cho toàn bài.

a. Tâm trạng của nhân vật trữ tình

Câu thơ kết như một lời tự nói với chính mình của nhà thơ. Trước mắt ông, người thiếu phụ phương Tây đang tận hưởng hạnh phúc bên chồng trong đêm trăng thơ mộng. Còn ông – người phương Nam – lại đang chịu cảnh ly biệt, xa quê hương, xa gia đình, công danh dang dở, lưu lạc nơi đất khách quê người.

Tâm trạng của nhân vật trữ tình chứa đựng nhiều tầng cảm xúc đan xen:

Trước hết là sự đồng cảm, trân trọng đối với cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng người thiếu phụ. Dù bản thân đang buồn, đang cô đơn, nhà thơ vẫn không ghen tị mà chân thành ngưỡng mộ hạnh phúc của họ.

Tiếp đến là nỗi nhớ quê hương, gia đình, người thân da diết. Hình ảnh hạnh phúc sum vầy của người thiếu phụ bên chồng càng khiến nhà thơ thêm nhớ thương gia đình mình nơi quê nhà.

Cuối cùng là nỗi xót xa cho thân phận mình: một nhà Nho tài hoa nhưng phải chịu cảnh lưu đày, xa cách người thân, công danh lận đận.

Qua câu thơ kết, nhân cách cao đẹp, nhân văn của Cao Bá Quát được bộc lộ rõ nét. Dù buồn cho mình nhưng ông không hề ghen tị, vẫn trân trọng hạnh phúc của người khác. Đó là biểu hiện của một tâm hồn cao thượng, nhân ái.

b. Những ý tứ được mở ra từ câu kết

Câu thơ kết đã mở ra mạch cảm xúc phong phú, tạo nên sự đối lập và liên tưởng sâu sắc:

Đối lập giữa giai nhân và tài tử: Người thiếu phụ phương Tây xinh đẹp đang hạnh phúc, còn nhà thơ – kẻ tài tử phương Nam – lại cô đơn, lưu lạc.

Đối lập giữa hạnh phúc sum họp và đau khổ biệt ly: Cảnh vợ chồng thiếu phụ quấn quýt bên nhau tương phản với cảnh nhà thơ một mình nơi đất khách.

Đối lập giữa phương Tây và phương Đông: Hai thế giới, hai nền văn hóa, hai số phận khác nhau được đặt cạnh nhau, tạo nên chiều sâu cho bài thơ.

Đối lập giữa người hạnh phúc và kẻ lưu lạc: Sự tương phản này làm nổi bật nỗi buồn của nhân vật trữ tình.

Những ý tứ mở ra từ câu kết cho thấy bài thơ không chỉ đơn thuần miêu tả hình ảnh người thiếu phụ phương Tây mà còn là tiếng lòng sâu kín của một nhà thơ xa quê, nhớ nhà, khát khao hạnh phúc gia đình.

III. TỔNG KẾT

1. Giá trị nội dung

a. Giá trị nhân đạo

Bài thơ “Dương phụ hành” thể hiện quan niệm mới mẻ, sâu sắc của Cao Bá Quát về cuộc sống và văn chương. Ông trân trọng, đề cao tình yêu và hạnh phúc gia đình của con người, coi đó là giá trị đẹp đẽ đáng được ngợi ca.

Đặc biệt, bài thơ cho thấy thái độ tôn trọng sự khác biệt văn hóa giữa phương Đông và phương Tây. Trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam thế kỷ XIX với tư tưởng bảo thủ, khép kín, việc Cao Bá Quát có cái nhìn cởi mở, không kỳ thị trước văn hóa phương Tây là điều rất đáng trân trọng.

b. Tư tưởng tiến bộ

Qua bài thơ, người đọc cảm nhận được tư tưởng tiến bộ, hiện đại của Cao Bá Quát. Ông có cái nhìn cởi mở, khách quan, không phê phán hay kỳ thị những điều khác biệt với truyền thống.

Tinh thần dân chủ, nhân văn của một nghệ sĩ có tâm hồn rộng mở, phóng khoáng được thể hiện rõ nét. Cao Bá Quát sẵn sàng đón nhận và trân trọng những nét đẹp mới mẻ, xa lạ với truyền thống, đó là phẩm chất đáng quý của một nhà Nho chân chính.

2. Giá trị nghệ thuật

a. Vai trò của yếu tố tự sự

Trong bài thơ, yếu tố tự sự đóng vai trò quan trọng. Câu chuyện về người thiếu phụ phương Tây được kể qua một vài chi tiết chọn lọc: thời gian (đêm trăng), không gian (trên biển, trên thuyền), trang phục (áo trắng như tuyết), cử chỉ, điệu bộ (tựa vai chồng, kéo áo nói chuyện, đòi chồng nâng đỡ…).

Yếu tố tự sự ở đây không nhằm kể một câu chuyện hoàn chỉnh mà làm nền cho cảm xúc, tâm trạng của nhà thơ được bộc lộ trọn vẹn. Câu chuyện được “kể” ở mức độ vừa đủ để tiếng nói trữ tình cất lên ở câu kết, tạo nên sự cân đối và hiệu quả nghệ thuật cao.

b. Nghệ thuật miêu tả

Cao Bá Quát đã sử dụng những hình ảnh chọn lọc, tinh tế để miêu tả người thiếu phụ phương Tây. Mỗi chi tiết đều mang ý nghĩa, góp phần khắc họa vẻ đẹp và cuộc sống hạnh phúc của nhân vật.

Ngôn ngữ thơ giàu sức gợi, đặc biệt trong bản phiên âm. Những từ như “y như tuyết”, “phiên thân” không chỉ miêu tả mà còn thể hiện thái độ, cảm xúc của tác giả.

c. Kết cấu bài thơ

Bài thơ có kết cấu chặt chẽ, hợp lý: bảy câu đầu miêu tả, câu kết bộc lộ cảm xúc. Kết cấu này tạo nên sự bất ngờ, gây ấn tượng mạnh cho người đọc khi đến câu cuối, toàn bộ tâm trạng của nhà thơ mới được bộc lộ.

d. Thể hành

Thể hành với đặc điểm tự do, linh hoạt về số câu, vần, nhịp rất phù hợp để Cao Bá Quát vừa kể lại câu chuyện về người thiếu phụ phương Tây, vừa bộc lộ cảm xúc, tâm trạng của mình. Sự kết hợp giữa yếu tố tự sự và trữ tình trong thể hành đã tạo nên hiệu quả nghệ thuật đặc sắc cho bài thơ.

Sơ Đồ Tư Duy

DƯƠNG PHỤ HÀNH

Cao Bá Quát (1844)

I. Tác Giả - Cao Bá Quát (1808-1855)
  • Quê: Gia Lâm, Hà Nội
  • Biệt danh: "Thánh Quát" (văn hay chữ tốt)
  • Tính cách: Ngang tàng, phóng túng
  • Câu nói nổi tiếng: "Nhất sinh đê thủ bái hoa mai"
Cuộc đời
  • 1831: Đỗ cử nhân
  • 1841: Bị tội → đi Hạ Châu chuộc tội
  • 1854: Lãnh đạo khởi nghĩa Mỹ Lương → tử trận
  • Bị kết án "tru di tam tộc"
Đặc điểm thơ văn
  • Phong phú đề tài, thể loại
  • Gắn bó gia đình, quê hương
  • Đồng cảm người cùng khổ
  • Cái nhìn nhân văn, dân chủ
II. Tác Phẩm
  • Hoàn cảnh: 1844, chuyến xuất dương hiệu lực
  • Thể loại: Thể hành (thơ cổ thể)
  • Nhan đề: Bài hành về người thiếu phụ phương Tây
Bố cục
  • 7 câu đầu: Hình ảnh người thiếu phụ phương Tây
  • Câu 8: Tâm trạng nhà thơ
So sánh phiên âm - dịch thơ
  • "Y như tuyết" → "Áo trắng phau" (mất vẻ thanh khiết)
  • "Phiên thân" → "Uốn éo" (mất nét duyên dáng)
III. Hình Tượng Người Thiếu Phụ (7 câu đầu)
Yếu tố tự sự
  • Thời gian: Đêm trăng sáng
  • Không gian: Trên biển, trên thuyền
  • Sự việc: Người thiếu phụ hạnh phúc bên chồng
Trang phục
  • "Y như tuyết" (áo trắng như tuyết)
  • → Sang trọng, thanh khiết
Cử chỉ, điệu bộ
  • Tựa vai chồng → Thân mật, tin cậy
  • Kéo áo nói rì rầm → Nũng nịu, duyên dáng
  • Cốc sữa hững hờ → Nhàn nhã, được chăm sóc
  • Đòi chồng nâng đỡ → Được chiều chuộng
Nhận xét
  • Vẻ đẹp: Sang trọng, trẻ trung, duyên dáng
  • Cuộc sống: Đầm ấm, hạnh phúc
IV. Điểm Nhìn Của Tác Giả
Điểm nhìn nhà Nho
  • Quan niệm Nho giáo: Phụ nữ phải kín đáo, khiêm nhường
  • Người thiếu phụ phương Tây: Hoàn toàn khác biệt
  • Thái độ: Không kỳ thị, tôn trọng sự khác biệt
Điểm nhìn nhà thơ
  • Tương phản: Đêm lạnh ↔ Hạnh phúc ấm áp
  • Cảm xúc: Đồng cảm, trân trọng vẻ đẹp và hạnh phúc
  • → Quan niệm tiến bộ, nhân văn về cuộc sống
V. Tâm Trạng Nhân Vật Trữ Tình (Câu kết)
  • Câu thơ: "Há biết người Nam có cảnh biệt li"
Tâm trạng
  • Đồng cảm, trân trọng hạnh phúc người thiếu phụ
  • Nhớ quê hương, gia đình
  • Xót xa thân phận: Ly biệt, lưu lạc, công danh dang dở
  • Nhân cách cao đẹp: Buồn cho mình nhưng không ghen tị
Ý tứ mở ra - Đối lập
  • Giai nhân ↔ Tài tử
  • Hạnh phúc sum họp ↔ Đau khổ biệt ly
  • Phương Tây ↔ Phương Đông
  • Người hạnh phúc ↔ Kẻ lưu lạc
VI. Tổng Kết
Giá trị nội dung
  • Nhân đạo: Trân trọng tình yêu, hạnh phúc gia đình; Tôn trọng sự khác biệt văn hóa
  • Tư tưởng tiến bộ: Cái nhìn cởi mở, không kỳ thị; Tinh thần dân chủ, nhân văn
Giá trị nghệ thuật
  • Yếu tố tự sự: Làm nền cho cảm xúc trữ tình
  • Hình ảnh: Chọn lọc, tinh tế
  • Ngôn ngữ: Giàu sức gợi
  • Kết cấu: 7 câu tả + 1 câu bộc lộ cảm xúc
  • Thể hành: Tự do, linh hoạt

Tổng Kết

Chủ đề: Bài thơ miêu tả hình ảnh người thiếu phụ phương Tây hạnh phúc bên chồng trong đêm trăng trên biển, qua đó bộc lộ tâm trạng xót xa, nhớ nhung của nhà thơ đang phải sống cảnh lưu lạc, biệt ly.

Thông điệp: Với cái nhìn cởi mở, nhân văn vượt qua định kiến Nho giáo, Cao Bá Quát trân trọng vẻ đẹp và hạnh phúc của người phụ nữ phương Tây. Đồng thời, bài thơ thể hiện khát vọng hạnh phúc gia đình và nỗi đau của người tài tử lưu lạc xa quê.

ThS. Nguyễn Thành Đạt

ThS. Nguyễn Thành Đạt

(Người kiểm duyệt, ra đề)

Chức vụ: Trưởng ban biên soạn môn Ngữ Văn THPT

Trình độ: Thạc sĩ Ngữ Văn, Chứng chỉ hạng II, Chứng chỉ CNTT, Ngoại ngữ B1

Kinh nghiệm: 10+ năm kinh nghiệm tại Trường THPT Hoàng Thế Thiện