Bài 17: Gọi bạn (trang 79) – Giải SGK Tiếng Việt 2

Mục lục [Ẩn]

Chọn đến phần học sinh cần nhanh chóng thông qua mục lục bằng cách click đến phần đó

I. Nội dung tóm tắt bài đọc

Bài thơ Gọi bạn kể về đôi bạn thân là bê vàngdê trắng sống bên nhau trong rừng xanh sâu thẳm. Một năm trời hạn hán, suối cạn, cỏ héo khô, bê vàng phải đi tìm cỏ và lang thang quên đường về. Dê trắng thương bạn nên chạy khắp nơi tìm bê, đến bây giờ vẫn gọi hoài: “Bê! Bê!”. Bài thơ ca ngợi tình bạn thân thiết, thủy chung của bê vàng và dê trắng.

Bài 17: Đọc: Gọi bạn

II. Giải các câu hỏi SGK

Câu hỏi khởi động: Nói về một người bạn của em.

Trả lời: Bạn thân của em tên là Lan. Bạn có mái tóc dài, nụ cười tươi và rất tốt bụng. Lan học giỏi và luôn giúp đỡ em trong học tập. Em rất quý bạn Lan.

(Đây là câu hỏi mở, em có thể kể về người bạn của riêng mình.)

Câu 1: Câu chuyện được kể trong bài thơ diễn ra khi nào? Ở đâu?

Trả lời: Câu chuyện diễn ra từ xa xưa (thuở xưa) và ở trong rừng xanh sâu thẳm.

Câu 2: Chuyện gì xảy ra khiến bê vàng phải lang thang đi tìm cỏ?

Trả lời: Một năm, trời hạn hán, suối cạn, cỏ héo khô nên không có gì nuôi đôi bạn. Vì vậy, bê vàng phải đi tìm cỏ.

Câu 3: Khi bê vàng quên đường về, dê trắng đã làm gì?

Trả lời: Dê trắng thương bạn quá, chạy khắp nẻo tìm bê. Đến bây giờ, dê trắng vẫn gọi hoài: “Bê! Bê!”.

Câu 4: Nêu cảm nghĩ của em về bê vàng và dê trắng.

Trả lời: Bê vàng và dê trắng là đôi bạn rất thân thiết, yêu thương nhau. Em cảm động trước tấm lòng của dê trắng luôn đi tìm và gọi bạn không thôi. Em mong đôi bạn sẽ sớm gặp lại nhau.

(Đây là câu hỏi mở, em có thể nêu cảm nghĩ của riêng mình.)

Học thuộc lòng 2 khổ thơ đầu

Em học thuộc hai khổ thơ sau:

Tự xa xưa thuở nào

Trong rừng xanh sâu thẳm

Đôi bạn sống bên nhau

Bê vàng và dê trắng.

Một năm, trời hạn hán

Suối cạn, cỏ héo khô

Lấy gì nuôi đôi bạn

Chờ mưa đến bao giờ?

Câu 1 (Mở rộng): Tìm từ ngữ thể hiện tâm trạng của dê trắng khi không thấy bạn trở về.

Trả lời: Các từ ngữ thể hiện tâm trạng của dê trắng là: thương bạn quá, chạy khắp nẻo tìm bê, gọi hoài “Bê! Bê!”. Những từ ngữ ấy cho thấy dê trắng rất lo lắng, buồn và nhớ bạn.

Câu 2 (Mở rộng): Đóng vai một người bạn trong rừng, nói lời an ủi dê trắng.

Trả lời: “Dê trắng ơi, bạn đừng buồn nữa nhé! Chúng mình sẽ cùng nhau đi tìm bê vàng. Nhất định bạn ấy sẽ trở về thôi. Có chúng mình bên cạnh, bạn đừng lo lắng quá nhé!”

(Đây là câu hỏi mở, em có thể nói lời an ủi theo cách của mình.)

Cô Trịnh Thị Ái Ngọc

Cô Trịnh Thị Ái Ngọc

(Người kiểm duyệt, ra đề)

Chức vụ: Trưởng ban biên soạn môn Tiếng Việt Tiểu học

Trình độ: Cử nhân Sư phạm Tiểu học, Chứng chỉ hạng II, Chứng chỉ Tin học, Ngoại ngữ B1

Kinh nghiệm: 9+ năm kinh nghiệm tại Trường Tiểu học Ba Đình